Đã được tôn làm quốc giáo, đương nhiên Hồi giáo hiện hữu khắp nơi trên sơn hà Indonesia với những thánh đường nghiêm túc, lộng lẫy. Giữa Jakarta, nhà thờ Istiqlal cực đẹp, là thánh đường Hồi giáo rộng nhất Đông Nam Á, gian thờ chính có thể chứa hơn 120.000 người cùng tới nguyện cầu.
Thánh đường Hồi giáo rộng nhất Đông Nam Á Với mái vòm và những hàng cột đỡ nguy nga, nhà thờ Istaiqlal lôi cuốn hàng vạn người tới nguyện cầu mỗi ngày, chỉ riêng hệ thống hiên bao quanh gian chính cũng đủ để đi mỏi chân. Tại đó, tôi thấy những giáo đồ có thể ngồi chơi, thậm chí không ít người nằm ngủ trên thảm ở hiên, trong khi phía trong đang hành lễ. đứa ở đây khá thân thiện, ai muốn vào tham quan, chụp ảnh cứ tùy thích, chỉ tuân nguyên tắc không đi giày dép và không làm ồn trong thánh đường là được. Thánh camera quan sát đường Hồi giáo rộng nhất Đông Nam Á có thể chứa hơn 120.000 người Sự thân thiện của nhiều giáo phái
Trong khi hồ hết các vùng ở Indonesia đều theo Hồi giáo thì tại Bali, phần lớn người dân theo Hindu giáo, bởi như lời giảng giải của gã xe ôm, tông tích xa xưa tại đây là vùng ảnh hưởng của đạo Hindu. Tuyệt đẹp những ngôi đền ở Bali, khắp nơi đều là đền thờ, nhỏ của quy mô gia đình và to thì của hoàng thất xưa. Được biết tới như thiên đàng du lịch, đương nhiên Bali đậm đặc chất nghệ thuật dân gian, ngập tràn đời sống hướng ngoại ở những khu resort, nhà hàng, bar, shop hàng hóa, song vẫn lặng yên những khoảng không gian của thờ cúng. Ngồi lặng giữa một đền thờ nhỏ ở góc đường mà thấy sự náo nhiệt dừng lại hết sau bờ tường, chỉ còn ánh nắng đổ xiên... Rồi có người tới dâng đồ lễ, không hề sửng sốt hay phản đối sự có mặt của khách tổng đài điện thoại lạ, tôi dõi theo người đàn ông cứ lặng lẽ thực thi công việc thành kính của mình. soạn sửa đồ ăn và hoa trên những chiếc dĩa nhỏ trang hoàng bằng lá dừa tết lại, ông ta nghiêm cẩn dâng lễ phẩm tới từng điện, sau đó sắp một phần lễ phẩm dưới mặt đất và cầu khấn thật lâu. Rải lễ phẩm dưới đất là một thông tục ở Bali, và trước mỗi cửa hàng, càphê, tiệm ăn… nơi nào ta cũng có thể bất cẩn dẫm phải phần lễ phẩm đó. Không có nhiều lắm các chùa Phật giáo ở những nơi tôi đã đi qua, duy tại khu phố Tàu ở Makassar có một chùa và một miếu Thiên hậu. Cũng hơi lạ là miếu Bà Thiên hậu này, dù có cánh cổng và cột phía trước đúng truyền thống người Hoa, nhưng bên trong lại là một tòa building, và muốn thắp nhang chiêm bái thì phải băng qua khoảng sân đậu xe, vô sảnh, bấm cầu thang máy lên lầu 4. Còn các lầu khác chắc thuộc về khu căn hộ, văn phòng gì đó. Những người hi vọng miếu Bà khá thân thiện, cư xử trang nhã với khách thăm viếng. Trên sơn hà này, dù vào thánh đường Hồi giáo, chùa Phật giáo hay đền Hindu giáo, chưa bao giờ tôi gặp một sự hỏi han hay ác cảm nào, thật dễ chịu, điều này thăng lắp đặt camera quan sát bằng lại những nỗi bực bõ khi phải ứng phó với mấy ông bạn xích lô lắm điều ngoài phố. Chuyện du lãm bằng xích lô…
Phía ngoài thánh đường luôn thường trực một đám người xăng xít, đa phần nữ giới và trẻ mỏ. Tay cầm túm túi nilông, họ ra công chào mời du khách mua, mỗi túi 1.000 Rp, gần 3.000 đồng. hoá ra do chính việc không được mang giầy dép vào nhà thờ và phải gửi ở quầy trước cửa nên cánh bán túi có việc làm. Thật ra không cần cho giầy dép vô bao cũng có thể gửi, nhưng du khách chẳng rành. Kệ, mất 1.000 Rp cho chắc ăn. Nhưng đó là chuyện nhỏ, chứ cánh xe ôm, xích lô ở vùng khác còn ma mãnh hơn trong việc vòi tiền du khách. Một buổi chiều, chán ngán với pháo đài Port Rotecdam trống huếch ở Makassar, tôi đã xiêu vẹo nghe theo gã xích lô rủ rê ra bến cảng chơi. Ngồi trên xích lô bò chậm rì rì đã thấy hơi ân hận, lap dat camera ra tới cảng mới thật sự bực mình, vì chẳng có quái gì ngoài vài chiếc tàu neo đậu, khi về, lại được rù qua chợ cá. quanh khoảng hai tiếng cho cuốc xe vừa chậm vừa chán. Khi về tới trọng tâm thì được nhẹ nhõm xin 100.000 Rp, mặc dầu lúc đi chỉ thỏa thuận 10.000 Rp. Thế là cãi nhau, chí chóe tiếng Anh tiếng Tàu một hồi, hai bên đành cưa đôi, ưng ý 50.000 Rp! Thôi cũng được, coi như city tour bằng công cụ giao thông truyền thống. Hoặc cánh taxi không bao giờ thối tiền dư, câu cửa miệng là “xin lỗi, không có tiền nhỏ”. Chuyện này gây nhiều bực bội cho du khách và cũng được khuyến cáo ở các ấn bản hướng dẫn du lịch, song nếu cẩn thận và đủ độ lì một chút cũng… êm thôi. Chỉ lướt qua Indonesia trong chuyến du hành ngắn ngủi, chưa biết rành rọt lắm. Song từng đó thời gian cũng tạm thấy một bức tranh đa sắc về xứ vạn đảo, một nơi tuy khá xa Việt Nam nhưng rất lạ, lại có nhiều nét tương đồng. Chưa kể tới các món cari rất ngon, hầu hết các mặt của cuộc sống ở đây đều tạo sự thú vị cho tôi. |
Tags: lap dat camera | lap dat camera quan sat | camera quan sat | lap dat camera gia re | camera quan sat gia re | tong dai dien thoai | lap dat tong dai dien thoai
0 nhận xét:
Đăng nhận xét