Đã hơn 1 tháng nay, người dân xã Lâm Hóa (Tuyên Hóa,?Quảng Bình) vẫn chưa hết xầm xì trước việc ông Nguyễn Xuân Thơ thốt nhiên dọn đến ăn ở trong một cái hang đá có từ thời chiến tranh chống Mỹ. Và hàng ngày, một mình ông tự tay “trùng tu” cái hang vì nó đã sắp sập...
Mới nghe câu chuyện của ông Thơ, tôi cứ hình dung chắc đây là một người không thông thường. Gặp ông rồi, tôi lại nghĩ khác: Ông Thơ là cựu thanh niên xung phong (TNXP), một người nặng lòng với kí vãng, với đồng đội và mảnh đất đã bao bọc, cưu mang mình trong những năm tháng chiến tranh. Ông Thơ trước hang đá của mình. Phan phương Ông Thơ sinh năm 1945, tại thị trấn Ba Đồn, huyện Quảng Trạch. 17 tuổi ông vào lực lượng TNXP, chiến đấu và làm nhiệm vụ ở cung đường Cà Tang – Khe Ve. Cung đường ngày ấy được coi như "túi bom" mà máy bay Mỹ đêm ngày giội xuống. Bởi trung tâm này là "yết hầu" của con đường vận chuyển hàng hóa, đạn dược từ Bắc vào Nam theo Quốc lộ 15A và sang nước bạn Lào theo Quốc lộ 12A. Còntại đâycái hang đá nơi ông Thơ đang “trùng tu” ngày đó được gọi là hang trực chiến. Hang sâu khoảng 7m, rộng chưa đầy 20m2, nhưng thời điểm 1968 – 1972, lúc nào trong hang cũng có hàng chục người ẩn nấp lúc tàu bay Mỹ trút bom và cứu chữa thương binh sau mỗi trận đánh phá. Rồi lính trên đường hành quân, ông Thơ nói, ngoài những người đồng đội cùng tranh đấu với ông tại đây, ông chẳng thể nhớ nổi bao nhiêu người lính đã ở trong cái hang này trước khi tiến quân vào mặt trận. Năm 2000, khi trở lại thăm nơi này, lòng ông quặn đau khi thấy cửa hang bị sập, hang bị vùi lấp do các đơn vị thi công đường Hồ Chí Minh không chú ý đã vô tình gây nên. Suốt một buổi chiều thơ thẩn bên cửa hang, ông Thơ đã suy nghĩ rất nhiều: “Mình phải làm gì đó, không để cho cái hang này sập được, nó là nơi mình đã ở, là nơi đã chở che mình trong mưa bom bão đạn, mình chẳng thể vô tình với nó được…”. Nhưng để sửa lại cái hang, không cho nó sập thì cũng phải có tiền mà bản thân ông, một cựu TNXP hưởng trợ cấp thì lấy đâu ra tiền? Sau chuyến trở lại thăm hang đá, nhiều đêm liền ông Thơ thức trắng, gác tay lên trán nghĩ suy. Một đêm ông Thơ vùng dậy laythietbithanglong.Vnvợ. Vợ ông tưởng ông đòi… chuyện ấy, bèn mắng: “Ông yên để cho tui ngủ”. “Nhưng tui không ngủ được, bà phải trò chuyện ni cái đã. Bà cho tui đi xa một thời gian…”. Nghe ông trình bày việc xin lên ở lại một mình trên xã Lâm Hóa mở quán sửa xe, bà Lợi (vợ ông) đã cố ngăn vì ông đã già, sức đã yếu thì làm sao mà ở một mình nơi rừng thiêng nước độc ấy được? Nhưng ông cứ cố thuyết phục, một đêm không được, đêm sau ông lại lay bà dậy. Chung cục thì bà Lợi cũng đồng ý. Thương ông nhưng với cái hang đá ấy với bà cũng có những kỷ niệm không thể nào quên. Cũng chính ở hang đá này bà (cũng là một TNXP) đã gặp ông, và sau này họ nên vợ nên chồng. Vốn sau khi phục viên, ông Thơ có đi học nghề cơ khí nên công việc sửa xe (xe máy, xe ôtô) đối với ông khá đơn giản. Nhưng những năm đó, đường Hồ Chí Minh đang thi công, người dân ở đây cũng nghèo, làm gì có xe máy để sửa nên ông Thơ cũng không kiếm được bao lăm tiền từ cáihttp://thietbithanglong.Vn/dich-vu/lap-dat-camera-quan-sat-gia-re-tai-ha-noiquán sửa xe của mình. Dành dụm mãi, đến năm 2007 ông Thơ mới bắt đầu lặng lẽ khởi công “dự án” trùng tu hang đá. Tuổi một của “dự án”, ông Thơ chỉ gắn được 2 tấm granite ghi lại lịch sử của cái hang thì ông hết tiền. Thấy một mình ông sức khỏe đã yếu, sống một mình nơi rừng thiêng nước độc, vợ con ông đã lên động viên ông về lại Ba Đồn với gia đình. Không còn cách nào khác, ông Thơ phải nghe lời vợ con nhưng trong lòng ông vẫn nuôi ý định sẽ có ngày trở lại để hoàn tất việc “trùng tu” cái hang này. Sống với hoài niệm Bẵng đi một thời kì dài, đầu tháng 7.2013, người dân Lâm Hóa lại thấy ông Thơ xuất hiện ở cái hang này. Lần này ông Thơ cũng chỉ lên đây một mình nhưng lại chở theo một xe ôtô vật liệu, xi măng, sắt thép. Chiếc xe ôtô đổ vật liệu xuống rồi mất hút, còn một mình ông ở lại với hang đá. Thế rồi sáng sáng, người dân Lâm Hóa lại thấy ông Thơ một mình trộn hồ, sắp đá sửa hang. Đến buổi trưa, ông dừng công việc của một thợ xây, tự mình nấu lấy cơm để ăn. Buổi chiều công việc lại tiếp chuyện như thế, đến tối thì ông vào hang nằm ngủ. Một tháng trời lầm lũi, cần mẫn như con ong thợ, cái hang cũng đã được “trùng tu” xong với 2 cửa hang được xây chắc chắn, nền hang được lát xi măng sạch sẽ. Để tránh những người thiếu ý thức vào hang phóng uế, ông Thơ còn làm 2 cái cửa bằng thép B40, khóa lại rất cẩn thận… Người dân Lâm Hóa lúc đầu thấy ông Thơ lầm lũi làm một công việc không giống ai thì xì xào, lời ra tiếng vào, nhiều người còn bảo ông làclick here“dị nhân”, là “lão khùng”. Dần dần qua trò chuyện, họ thấy ông hiền từ, hiểu biết, nhất là những câu chuyện trong năm tháng chiến tranh trên cung đường máu lửa này, đã làm họ hiểu và kính trọng ông hơn. Đêm đêm họ còn đem cà phê vào hang đá uống với ông, để được nghe ông kể chuyện. Câu chuyện về chiến tranh ác liệt, về lòng anh dũng của TNXP chống chọi trên mảnh đất quê hương họ được ông Thơ kể với cảm xúc dâng tràn như thường bao giờ kết thúc. Bản thân ông Thơ thì bảo rằng, không hiểu vì sao những ngày sống trong hang đá này, tuy làm việc nhọc nhưng ông thấy người khỏe ra. Đêm nào ông cũng ngủ rất ngon, một giấc tới sáng mà không có sự trằn trọc mất ngủ của tuổi già.
Trở lại việc “trùng tu” hang, ông Thơ bảo, ông làm mướn việc này không vì mục đích gì cả, càng không phải để nức danh. Thế nên, tôi hỏi ông làm hết bao nhiêu tiền, ông cũng chỉ cười mà không đáp. Ông chỉ nói rằng, ông sửa lại cái hang vì không muốn cái nơi mình đã ở, đã che bom, đỡ đạn cho mình và nhiều đồng đội khác của mình bị sập. “Cháu thử nghĩ mà coi, những người lính như chú nếu trở lại nơi này mà không tìm thấy cái hang này nữa thì buồn lắm, như mất mát một cái gì đó lớn lao lắm” – ông Thơ san sớt. Phan Phương |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét